Gửi bạn!
Có lẽ khi đọc được bài viết của mình thì bạn không còn ở VN nữa. Mình không bất ngờ nhiều về sự quyết định của bạn vì mình linh cảm được điều đó bạn yêu! Cũng buồn thật nhưng mình tôn trọng con đường bạn chọn. Nghĩ đi nghĩ lại thời gian qua nhanh thật bạn há, thật tiếc khi tụi mình trở thành bạn thân quá trễ! Quen biết từ năm tiểu học đến cấp 2 mà cuối lớp 9 mới thân với nhau, rồi thi chuyển cấp, bạn ra LX ôn, tụi mình ít gặp hơn, đến lớp 10, bạn ra LX học, mình vẫn ở đây, tụi mình chỉ gặp nhau vào thứ 7, chủ nhật hàng tuần, khoảng cách ấy xa thêm một chút. Đầu năm 11, nhà bạn chuyển ra LX, mình nghĩ khi rảnh cũng có thể gặp nhau dễ dàng nhưng thật sự lại xa thêm tí nữa rồi và bây giờ bạn quyết định du học, tụi mình như cách nhau nửa vòng Trái Đất vậy! Tiếc!!! Nhưng đổi lại khoảng thời gian tụi mình gần nhau thật đáng nhớ, bạn là người hiểu mình nhiều hơn cả bởi chúng ta chỉ biết nhau đang nói gì & nghĩ gì, những chuyện khó ai như vậy, cũng chỉ có bạn mới hiểu V*, L*, Ti*, … là gì – bí mật không bật mí, mình thật hạnh phúc & may mắn! Còn nhớ những lần tụi mình đi ăn sáng, uống nước hay đi chơi cùng nhau thật vui, không kể giờ giấc, không biết nắng mưa là gì – kỉ niệm thật khó quên. Mong tất cả những gì đẹp nhất của quá khứ giữa mình và bạn sẽ luôn đọng lại trong chúng ta dù ở bất cứ nơi đâu và bao lâu! Bạn thật đột phá khi quyết định, mình biết con đường ấy sẽ rất chông gai, sỏi đá nhưng hy vọng bạn của mình đủ sức khỏe, đủ nghị lực, mạnh mẽ vượt qua tất cả, nắm chặt trong tay chiếc chìa khóa & mở cánh cửa cho riêng bạn, sợi dây vô hình của tình bạn sẽ mãi gắn kết hai đứa mình dù biết khoảng cách là xa lắm. “Cũng nên có khoảng cách để biết giá trị của nhau hơn” bạn thích câu này, mình mong là vậy! Nơi quê hương yêu dấu luôn có gia đình bạn, A1, 10B dõi theo bước bạn nơi xứ người, mãi sát cánh bên bạn lúc vui, buồn bạn yêu! "Tâm bất biến trên đường đời vạn biến" bạn nhé!
Có lẽ khi đọc được bài viết của mình thì bạn không còn ở VN nữa. Mình không bất ngờ nhiều về sự quyết định của bạn vì mình linh cảm được điều đó bạn yêu! Cũng buồn thật nhưng mình tôn trọng con đường bạn chọn. Nghĩ đi nghĩ lại thời gian qua nhanh thật bạn há, thật tiếc khi tụi mình trở thành bạn thân quá trễ! Quen biết từ năm tiểu học đến cấp 2 mà cuối lớp 9 mới thân với nhau, rồi thi chuyển cấp, bạn ra LX ôn, tụi mình ít gặp hơn, đến lớp 10, bạn ra LX học, mình vẫn ở đây, tụi mình chỉ gặp nhau vào thứ 7, chủ nhật hàng tuần, khoảng cách ấy xa thêm một chút. Đầu năm 11, nhà bạn chuyển ra LX, mình nghĩ khi rảnh cũng có thể gặp nhau dễ dàng nhưng thật sự lại xa thêm tí nữa rồi và bây giờ bạn quyết định du học, tụi mình như cách nhau nửa vòng Trái Đất vậy! Tiếc!!! Nhưng đổi lại khoảng thời gian tụi mình gần nhau thật đáng nhớ, bạn là người hiểu mình nhiều hơn cả bởi chúng ta chỉ biết nhau đang nói gì & nghĩ gì, những chuyện khó ai như vậy, cũng chỉ có bạn mới hiểu V*, L*, Ti*, … là gì – bí mật không bật mí, mình thật hạnh phúc & may mắn! Còn nhớ những lần tụi mình đi ăn sáng, uống nước hay đi chơi cùng nhau thật vui, không kể giờ giấc, không biết nắng mưa là gì – kỉ niệm thật khó quên. Mong tất cả những gì đẹp nhất của quá khứ giữa mình và bạn sẽ luôn đọng lại trong chúng ta dù ở bất cứ nơi đâu và bao lâu! Bạn thật đột phá khi quyết định, mình biết con đường ấy sẽ rất chông gai, sỏi đá nhưng hy vọng bạn của mình đủ sức khỏe, đủ nghị lực, mạnh mẽ vượt qua tất cả, nắm chặt trong tay chiếc chìa khóa & mở cánh cửa cho riêng bạn, sợi dây vô hình của tình bạn sẽ mãi gắn kết hai đứa mình dù biết khoảng cách là xa lắm. “Cũng nên có khoảng cách để biết giá trị của nhau hơn” bạn thích câu này, mình mong là vậy! Nơi quê hương yêu dấu luôn có gia đình bạn, A1, 10B dõi theo bước bạn nơi xứ người, mãi sát cánh bên bạn lúc vui, buồn bạn yêu! "Tâm bất biến trên đường đời vạn biến" bạn nhé!
