30/12/12

@.@

Cuộc sống à! Đừng thử thách tớ nữa, thật sự tớ mệt mỏi lắm rồi, con người ai cũng có giới hạn cho riêng mình, sk của tớ dường như từng ngày ko đủ để đối mặt vs tất cả những gì bạn đặt ra! 
Mỗi khi... nhìn kim đồng hồ quay
Em tự hỏi mình ý nghĩa những phút giây...

22/12/12

Hix

Mình sợ, sợ lắm cái cảm giác của sáng hôm nay! Cái cảm giác khó chịu, lạnh người & mồ hôi đổ như mưa, cái cảm giác mà mọi thứ xung quanh bỗng dưng mờ rồi dần chìm vào bóng tối. Cám ơn bạn rất nhiều, nếu ko có bạn lúc ấy chắc mình cũng chẳng biết làm sao mà thực sự cũng ko thể làm gì! Mong lần này là đầu tiên cũng là lần cuối trong đời mình :(

20/12/12

Cứu

Chèn ơi sao hôm nay mình bực bội quá vậy chèn!!!!!!!!!!!!!! Mình bó tay thật rồi, con người  mình mâu thuẫn quá. Nếu ko còn mục đích cho bản thân thì còn sống để làm gì nữa còn nếu như đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra thì có phải chăng là mình đã phó mặc cho cái số phận! Có ai biết đc những suy nghĩ này rồi khi biết thì có ai hiểu đc mình chăng?! Qúa buồn, chán, ngán, nản :(
Mỗi khi buồn thì em sẽ không cần ai
Đâu có ai cho mình yên vui mãi
Nhưng em này thì cần dù vẫn biết Đâu có ai cho mình yên vui mãi. Mình cần, cần lắm sự sẻ chia & thấu hiểu tinh tế.

18/12/12

Blogspot - Ngôi nhà mới ^_^!

    Cuối cùng cũng có chốn dung thân khi tin shock: Yahoo! Blog Vietnam sẽ chấm dứt hoạt động vào ngày 17 tháng 1 năm 2013. Gắn bó với blog khá lâu & đây là lần thứ 2 "di cư"  Bài viết chuyển đi đc nhưng còn mấy cái cm quý ơi là quý thì bó tay  Chắc qua cái đợt fx này mới trang hoàng nhà cửa đc. Thật sự xét cho cùng đây vẫn là 1 thế giới ảo nhưng nơi này mình tìm đc những tình cảm chân thành, nơi mình trải lòng mỗi ngày vì fb hay zing me ko phải là sự lựa chọn tốt nhất. Chỉ "khoảng lặng" này giúp nhẹ lòng thay vì cứ làm phiền người khác phải ko KN^3?! Tui  blog.

1/6/12

Cảm nhận "Trải nghiệm mùa hè cùng DHG Family 2012"

     Lời đầu tiên, con chân thành cám ơn các cô chú trong BTC, các anh chị điều phối viên đã chuẩn bị vất vả từ rất lâu rồi đón nhận, chăm sóc, dạy bảo chu đáo chúng con như thể con em thật sự của mình. Thật tự hào khi là thành viên của DHG Family. Con ♥ mọi người nhiều lắm
Chị Quỳnh, Mạnh dữ & P10G thương mến!
Thế là cũng kết thúc “Trải nghiệm mùa hè” đợt I, 4 ngày trôi qua sao mà nhanh quá chị nhỉ?!! Mới hôm nào chị nhận từng học viên TĐ 12 đến từ các đơn vị khác nhau mà hôm nay đã chia tay tất cả. Nhìn lại những hình ảnh, các hoạt động đã trải qua rồi đọc từng dòng cảm nhận trên diễn đàn thấy sao nhớ mọi người quá! Là 1 thành viên TĐ 12 do chị làm điều phối viên & P10G vs sự quản lí của chị, thật sự em thấy mình may mắn nhiều lắm! Em nhớ như in ngày đầu tiên xa gđ đến vs 1 mt mới, thật nhiều bỡ ngỡ, e dè. Hình ảnh đầu trong em về chị là 1 điều phối viên trách nhiệm & chu đáo, chị giúp tụi em thu xếp đồ đặc gọn gàng để nghe cô Huỳnh Anh sinh hoạt, rồi điểm danh tới tui 2 – 3 lần, phát bánh, đồ lễ phục, dặn dò các hoạt động, sau đó thì dắt từng đứa lên phòng của mình. Đọc bài báo cáo ngày 25 & 26 chị viết, em nhớ nhiều hơn khoảng thời gian gắn bó cùng các thành viên của Mạnh dữ cũng như P10G, rồi cảm nhận đc sự quan sát tinh tế cũng như tình cảm chị dành cho tụi em. Ngày 26 để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất, bởi qua đây em hiểu thêm về mọi người lắm & từ các trò chơi tập thể em lại học đc nhiều điều quý giá mà chỉ có “Trải nghiệm mùa hè cùng DHG Family” mang đến. Đúng là sống trong mt tập thể cũng hơi phức tạp vì mỗi cá nhân 1 tính cách, ý kiến khác nhau nên đôi lúc cần hi sinh lợi ích riêng của bản thân. Nhớ lắm hôm đó, chị đồng hành cùng tiểu đội suốt, ko chỉ trong vai trò hướng dẫn hay hỗ trợ mà còn động viên tinh thần cho tụi em rất nhiều. Mặc dù ko hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ như đội bạn nhưng chị luôn dặn “Kết quả như thế nào ko quan trọng, quan trọng hơn là mình đã làm & học đc những gì”. Vì thế trong tâm lí thoải mái, cả TĐ 12 nỗ lực hết mình, hoàn thành tất cả trò chơi của chương trình rồi nhảy cẫng lên trong vui sướng & kể cho nhau nghe cảm nhận ngày hôm đó. Có lẽ đấy mới là niềm hạnh phúc thật sự của chị em mình khi chiến thắng bản thân! Do tiểu đội về muộn nên ko đc chụp hình nhiều trong máy của chương trình nhưng tụi em vẫn có chị bên cạnh, chị luôn theo sát ghi lại từng khoảnh khắc đáng nhớ của mỗi đứa, yêu hơn cả là những tấm hình tập thể xitin & cute biết nhường nào của Mạnh dữ. Rồi đến cái đêm cảm xúc vs những giây phút lắng đọng nhìn nhận lại bản thân, xúc động thật chị ạ vì đã xa gđ trong 2 ngày mà ko thể liên lạc. Ai cũng nhớ rồi khóc nức nở, chị vẫn luôn bên cạnh chia sẻ, hòa cùng tiếng nấc nghẹn ngào của mỗi đứa & nhắn nhủ tụi em rất nhiều. Dường như thoát khỏi vai trò điều phối viên, chị như thể đã trở thành người chị gái! Thật sự khó quên 1 ngày hoạt động tuy có vất vả, dơ bẩn nhưng ko thiếu niềm vui sướng & những giọt nước mắt của hạnh phúc, của nhớ thương! 
Nhắc đến P10G cũng thật nhiều kỉ niệm, phòng 6 nữ đến từ tiểu đội khác nhau nhưng thân thiết rất nhanh & rất chan hòa. Đồng hành cùng TĐ 12 suốt cả ngày, tối chị còn phải viết báo cáo nên đêm nào cũng về phòng khá muộn trong khi tụi em đã say giấc từ rất lâu, mệt lắm chứ nhưng chị luôn là người thức sớm & gọi “Các tình yêu của tui thức dậy nàoooo”. Cái đêm gần cuối, cả phòng chuẩn bị tiệc nhỏ đợi chị về nhưng rồi tụi em cũng ngủ quên li bì đến sáng luôn. Đổi lại là tối hôm sau – lần cuối đc ngủ chung phòng, đc trò chuyện vs nhau, chị em mình đã có 1 tiệc hoành tráng hơn cùng khách mời là anh Hiếu rồi còn chụp hình loạn xạ vs nhau nữa. Em cám ơn anh Hiếu đã đến vui cùng tiệc chia tay của P10G & những gì anh từng tâm sự vs tụi em hôm đó. 
       Ngày làm lễ trưởng thành cũng thật nhiều cảm xúc, thật vui khi cả tiểu đội đều chung tay góp sức viết cảm nhận để hoàn thành hoạt động cuối (làm báo tường) 1 cách nghiêm túc như thể đó là món quà tinh thần dành tặng nhau. Chắc chị cũng đã đọc từng dòng chữ nắn nót & yêu thương của lứa em đợt I rồi phải ko?!! Thật sự xúc động ngày chia tay hôm đó, dù là “Mạnh dữ” nhưng vẫn khóc rất nhiều, P10G cũng vậy, chị ôm tụi em mà cũng ko kìm đc nước mắt, chị hôn từng đứa, dặn dò rất nhiều điều & hẹn gặp lại vào ngày gần nhất. 
Vui lắm vì đã xa nhau nhưng mọi người liên lạc rất tốt chị ạ. Đúng là cuộc đời là những chuyến đi & trải nghiệm lần này là 1 dấu ấn khó quên trong suốt cuộc đời em cũng như các bạn khác, đọng lại là tất cả những kỉ niệm vui buồn khó tả, những bài học của cô chú, lời dặn dò từ chị, tâm sự của anh Hiếu sẽ luôn là hành trang quý báu của em sau này. Em cám ơn chị Quỳnh rất nhiều vì những ngày qua đã cùng vui chơi, học tập, cùng ăn, cùng ngủ vs tụi em, hơn cả là tinh thần trách nhiệm, tình cảm & sự quan tâm của chị.  





12/5/12

Hè ơi hè à

Thế là cũng kết thúc 2 tuần "bế quan luyện công" dài đăng đẳng, trường mình được cho rằng thi sớm nhất mà kết thúc muộn nhất  Riết rồi thấy thời gian sao mà trôi nhanh quá, lại hết một năm học rồi 
Theo cái gọi là "tuổi trẻ năng động & nhiệt huyết" thì hè năm nay mình có cả một kế hoạch khá lớn như sau:

1. Sáng mai xuất phát đi tour An Giang cùng c.A và các bạn mà lớp 11A3 đã phát động, kêu réo khắp nơi từ rất lâu. Mình dự định sẽ "chơi"  tông đỏ: áo đỏ, nón  đỏ, balô đỏ  Dù đã từng đi chơi tương tự như vậy nhưng cũng tham gia với tinh thần "vui là chính, nổi là mười".
3. Cùng mẹ về quê thăm Ngoại và đi chơi cúng đình.
4. Ra LX gặp nhỏ bạn ngồi chung bàn hồi lớp 9 mà 2 năm nay mình chưa có dịp gặp lại. P/s: "Ai có rãnh thì réo uống nước, 888 nha"
5. Tham gia chương trình du lịch "Trải nghiệm mùa hè" vào cuối tháng 5, đọc tờ giấy của chương trình mà mình vừa cười vừa suy diễn, thấy cũng tương tự "học kì quân đội" vậy: nào là "gia đình mình 1000 thành viên từ  3 miền  là chuyện có thể", "tham gia lễ hội té nước hoặc lễ hội bùn", "dân vũ quốc tế", "tôi là người nông dân", "giã từ sự giả dối", "các học viên di chuyển đến ở nhà Bố Mẹ nuôi để bắt đầu chuyến hành trình và ngủ đêm cuối tại đó",.... Mình sẽ xuất phát trước ngày tổng kết, thế là không được dự buổi lễ cuối cùng của năm 11 này, cũng buồn thật  Đây hứa hẹn sẽ là một trải nghiệm lí thú với mình trong 4 ngày 3 đêm khi tất cả mọi liên lạc với người thân không còn vì không cho đem điện thoại, tiền mang dưới 300.000đ,... Mọi chuyện sẽ ra sao nhỉ?!!
7. Mình còn cả 1 kế hoạch "vòng quanh Núi Sập" làm vài pose với tụi bạn nữa vì qua cái đợt album nhí nhố thì nhận được khá nhiều lời kêu gọi: "lần sau có đi rủ nhe", "đi hồi nào mà không rủ",...
8. Ôn lại hóa chương trình 10,11 
...
Nhiều kế hoạch cho mùa hè năm nay quá nhỉ! Không biết có thực hiện hết không ta nhưng chắc chắn mai lên xe du ngoạn An Giang rồi, chuẩn bị gì cho ngày mai đây nhỉ, chắc cũng là cái chủ trương "nhẹ, nhanh" quá

2. Cùng mẹ lên SG thăm hai chị và đi chơi + ăn tùm lum.
6. Khoảng tháng 7 lớp A1 cũ của mình tổ chức đi Phan Thiết 

29672a68-3313-4d6f-bb7a-be7ecb6c3b79wallpaper



df047ee2-d068-4e67-b95f-0d54c92d8bb6wallpaper

17/4/12

Một kì thi, nhiều kỉ niệm

Sáng 24-03-2012, tụi bạn đến lớp như mọi ngày còn mình nghỉ một buồi chính khóa vì đi thi Hsg KNTHTN. Đội tuyển của trường gồm 9 học sinh, môn hóa và lí (3 hs lớp 12/môn) còn môn sinh (3 hs lớp 11). Với mình, kì thi này thật ý nghĩa, vừa vui lại thú vị từ lúc bắt đầu học bồi dưỡng đến khi đi thi. Bây giờ, mỗi lần đi ngang phòng sinh, mình lại thấy nhớ những tiết ôn thực hành và lí thuyết lúc trước. Đúng với tính chất học tập hiệu quả, "học đi đôi với hành" thật lý thú, lúc ôn mình được làm lại tất cả các thí nghiệm trong sgk sinh 10, 11 (kể cả những thí nghiệm cần nhiều thời gian hay không có điều kiện mà những tiết học chính khóa trước kia không được thực hành). Sĩ số lớp chỉ có 3 mà lúc nào cũng đủ, tụi mình mỗi đứa tha hồ quan sát "thế giới nhỏ bé" qua kính hiển vi, muốn làm bao nhiêu tiêu bản cũng được. Nhớ cái thí nghiệm: "So sánh tốc độ thoát hơi nước ở 2 mặt lá" nhỏ bạn của mình sơ ý lúc hơ khô giấy lọc làm bốc khói tùm lum phòng. Ấn tượng hơn là thí nghiệm: "Quan sát hoạt động của tim ếch", khi nhỏ bạn của mình cực khổ mua được 3 con ếch sống, nhỏ để ở nhà chờ ngày đem vô thí nghiệm, ai dè ba bạn ấy đem xào xả ớt ăn mất tiêu. Nhưng ngày trước khi thi, mình cũng được thực hành thí nghiệm đó với 1 chú ếch "xấu số" khác. Cô vừa mở nắp ra, con ếch của mình nhảy tung lung khắp phòng, chạy theo bắt lại muốn khìn luôn, vậy mà vui , về nhà lại càng bất ngờ hơn vì hôm đó mẹ làm món ếch chiên bột, thế là cũng ăn luôn tuy còn ám ảnh con ếch lúc nãy Học lí thuyết còn được áp dụng giúp mìnhnhớ bài lâu hơn và thích thú hơn trước, đây là một số hình ảnh cô tham khảo từ người bạn ở Thủ Khoa Nghĩa mà lúc thí nghiệm mình cũng quan sát được từ "thế giới nhỏ bé" 

Hiện tượng co nguyên sinh
Tế bào khí khổng ở lá cây thài lài tía
Các kì của quá trình nguyên phân
Các kì của quá trình giảm phân
Thành quả sau bao ngày bế quan luyện công 

Vậy là cuối cũng kết thúc những ngày học ôn vất vả nhưng ý nghĩa của cô và trò. Cảm ơn tin nhắn của mọi người từ rất sáng ngày mình đi thi nhé. 2 ngày 1 đêm, tuy từ lúc xuất phát đến khi trở về có xảy ra một số trục trặc nhưng rất đáng nhớ. Mắc cười cái vụ cô T chuẩn bị chu đáo 3 hộp (có kính hiển vi + bộ đồ mổ), nhưng thầy H tưởng nhầm nên chỉ chở 1 hộp, ra đến LX mới phát hiện thiếu, thế là cô N phải chở 2 hộp còn lại chạy vọt ra liền dù quãng đường từ NS đến LX đang thi công rất xấu. Cũng buổi sáng hôm đó, thầy Q đang chạy giữa đường bị bể bánh xeCũng may sáng chỉ dự khai mạc nên mọi trục trặc không ảnh hưởng nhiều. Cuối cùng đội tuyển đến trường Thoại Ngọc Hầu đúng giờ quy định nhưng vừa bước đến nhà thi đấu đa năng thì mọi người lần lượt đi ra???Buổi trưa thi thực hành cũng xảy ra chuyện, lúc quan sát tiêu bản ở 4 kính hiển vi cố định, mình sơ ý để lăn viết chì dưới bệ kính. Sau đợt quan sát ấy, thầy phải nâng nhẹ kính lên cho mình lấy viết (chắc cũng ảnh hướng đến sự quan sát của các bạn đợt sau, sr nhe dù không biết là ai). Lấy được cây viết, mừng quá đi nhanh trở về phòng thực hành tiếp, a dè vừa bước vào, mình vấp cạnh bảng => rầm, sr cả phòng lần 2 nha. Dù vậy, kết thúc buổi thi đầu cũng không tệ lắm. Tối hôm đó, đội tuyển ăn uống no nê rồi vô siêu thị chơi, mấy cô trò mình "tung hoành" trong Game Center thiệt vui. Về nhà nghỉ, cô trò lại tiếp tục ăn uống, 888 và ngủ 1 giấc chỉ 3 tiếng để tiếp tục cho phần thi lý thuyết vào sáng mai.
Sáng 25-03-2012, cô chở cả 3 đứa 1 xe nhanh đến trường ăn sáng   Có lẽ mình không hài lòng nhất là phần thi lý thuyết hôm đó. Nhưng mọi chuyện cũng xong, kết thúc 2 ngày thi tuy có buồn, có tiếc, có tức nhưng cũng có vui, có học hỏi, có trải nghiệm. Mình đã tự nhủ: "Dù không được cũng không sao rồi mà"
Cuối cùng cũng có kết quả, có lẽ trường mình năm nay "bội thu" hơn, môn hóa: 1 giải B, lý: 3 giải C, sinh: 3 giải B.
Gửi lời cám ơn chân thành đến ba mẹ đã lo lắng, động viên con, cám ơn rất nhiều về sự tận tâm và trách nhiệm của tất cả các thầy cô từ lúc ôn đến khi đội tuyển đi thi dù điều kiện vật chất của trường còn khó khăn, cám ơn các anh chị 12 dễ mến đã truyền kinh nghiệm cho tụi em (chúc các anh chị vững bước trên con đường tương lai), cám ơn tất cả mọi người dành sự quan tâm đến mình, cám ơn những comment bên dưới của gia đình blog
Năm sau còn 3 kì thi hsg, nhưng có lẽ mình sẽ không tham gia vì 1 mục đích quan trọng hơn mà ít ai hiểu, mong mình đủ tinh thần để đón nhận cái dư luận  vì những gì đã tự dựng lên nhưng rồi lại tự đổ sập
p/s: "Có người hôm nay bị luộc lại" 

7/4/12

07/04/2012


Cũng khá lâu rồi mình không viết blog, thôi thì viết để bác bỏ câu: "Nhà mới mà đồ đạc cũ xì!" và cũng vì thể trạng hôm nay chẳng tốt chút nào! 
Sáng nay, lần đầu tiên tận mắt thấy 1 gv chấm tập làm văn mà để lại nhiều suy nghĩ. Cả đám hs vây quanh trông chờ chấm đến bài mình và cũng để xem 1 cách chấm qua loa, chẳng trách nhiệm. Chỉ nhìn tên, nhìn nét chữ, nhìn độ dài, nhìn cách trình bày (chấm câu, viết hoa, lùi đầu dòng,...) thì 2-3 phút là đã chấm xong 1 bài viết. Các thành viên trong lớp lần lượt nhìn nhau, đứa lắc đầu, đứa nháy mắt, đứa bĩu môi, kẻ hí hứng vì hài lòng với con điểm ảo ấy nhưng tất cả những điều đó đều diễn ra trong im lặng. Tụi mình cùng 1 lớp, nhìn ánh mắt đã biết nói với nhau điều gì phải không? Chắc lúc đó các bạn cũng nghĩ  "im lặng là vàng" thì tốt nhất. Cũng chỉ là tự biên tự diễn, tự chấm như thế rồi nâng khi học trò xin điểm, khóc than. Nào là "cô ơi chấm lại dùm em bài này đi cô!!", "cô ơi kéo em lên chút đi, môn toán em chắc không đủ 8.0 rồi"... rồi lại "Khóc à, đâu đưa bài lên đây coi, 5.5 lên 6.5 nhe, tại hồi nãy cô trừ lỗi thiếu 2 dấu chấm câu của bạn". Có lẽ mình không trách nhiều các bạn vì hành động xin xỏ ấy đâu, đôi lúc vì hoàn cảnh con người ta cũng buộc lòng  trở nên thế, áp lực phía gđ, cái loại, cái hạng với thiên hạ chẳng hạn... 

Kết thúc một buổi sáng chỉ vỏn vẹn 1 chữ buồn, đã vậy còn cúp điện, mình về mà ăn cơm chẳng ngon, ngủ cũng chỉ được 1 tí lại thức, lại nghĩ về chuyện đó, nghĩ về sự công bằng trong cuộc sống này, cán cân công lí biết khi nào mới thực sự cân bằng đây!!! Chắc không đâu nhỉ, mình luôn khoái cái thuyết tương đối của Anhxtanh mà, thôi thì phải chấp nhận thôi nhưng cũng cần hi  vọng!
Chiều đi học thêm mà cũng xảy ra chuyện, cả đám hs bu trước cửa nhà đợi nửa tiếng mà gv chưa về dù đã gọi đt rồi, vậy là 1 vài đứa tự phát đi về rồi cả lớp kéo về luôn. Cũng nhờ vậy mà 4 đứa mình vô trường mẫu giáo chụp hình(blushing)kế hoạch là về trường cấp I và cấp II nữa nhưng cấp I thì đóng cửa, cấp II thì đang sửa chữa. Cuối cùng tính ra hôm nay cũng có cái để vui, để nhớ về sự nhí nhố của 4 đứa ở nơi mình thấy yên bình trong tiếng cười đầy chất hồn nhiên của tụi nhỏ. Trải lòng nơi khoảng lặng này để tối nay mình còn tận hưởng 1 giấc no nê của ngày cuối tuần nữa.
"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" - Khi những hồn nhiên không còn trong người lớn...

IMG_0131