Chị Quỳnh, Mạnh dữ & P10G thương mến!
Thế là cũng kết thúc “Trải nghiệm mùa hè” đợt I, 4 ngày trôi qua sao mà nhanh quá chị nhỉ?!! Mới hôm nào chị nhận từng học viên TĐ 12 đến từ các đơn vị khác nhau mà hôm nay đã chia tay tất cả. Nhìn lại những hình ảnh, các hoạt động đã trải qua rồi đọc từng dòng cảm nhận trên diễn đàn thấy sao nhớ mọi người quá! Là 1 thành viên TĐ 12 do chị làm điều phối viên & P10G vs sự quản lí của chị, thật sự em thấy mình may mắn nhiều lắm! Em nhớ như in ngày đầu tiên xa gđ đến vs 1 mt mới, thật nhiều bỡ ngỡ, e dè. Hình ảnh đầu trong em về chị là 1 điều phối viên trách nhiệm & chu đáo, chị giúp tụi em thu xếp đồ đặc gọn gàng để nghe cô Huỳnh Anh sinh hoạt, rồi điểm danh tới tui 2 – 3 lần, phát bánh, đồ lễ phục, dặn dò các hoạt động, sau đó thì dắt từng đứa lên phòng của mình. Đọc bài báo cáo ngày 25 & 26 chị viết, em nhớ nhiều hơn khoảng thời gian gắn bó cùng các thành viên của Mạnh dữ cũng như P10G, rồi cảm nhận đc sự quan sát tinh tế cũng như tình cảm chị dành cho tụi em. Ngày 26 để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất, bởi qua đây em hiểu thêm về mọi người lắm & từ các trò chơi tập thể em lại học đc nhiều điều quý giá mà chỉ có “Trải nghiệm mùa hè cùng DHG Family” mang đến. Đúng là sống trong mt tập thể cũng hơi phức tạp vì mỗi cá nhân 1 tính cách, ý kiến khác nhau nên đôi lúc cần hi sinh lợi ích riêng của bản thân. Nhớ lắm hôm đó, chị đồng hành cùng tiểu đội suốt, ko chỉ trong vai trò hướng dẫn hay hỗ trợ mà còn động viên tinh thần cho tụi em rất nhiều. Mặc dù ko hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ như đội bạn nhưng chị luôn dặn “Kết quả như thế nào ko quan trọng, quan trọng hơn là mình đã làm & học đc những gì”. Vì thế trong tâm lí thoải mái, cả TĐ 12 nỗ lực hết mình, hoàn thành tất cả trò chơi của chương trình rồi nhảy cẫng lên trong vui sướng & kể cho nhau nghe cảm nhận ngày hôm đó. Có lẽ đấy mới là niềm hạnh phúc thật sự của chị em mình khi chiến thắng bản thân! Do tiểu đội về muộn nên ko đc chụp hình nhiều trong máy của chương trình nhưng tụi em vẫn có chị bên cạnh, chị luôn theo sát ghi lại từng khoảnh khắc đáng nhớ của mỗi đứa, yêu hơn cả là những tấm hình tập thể xitin & cute biết nhường nào của Mạnh dữ. Rồi đến cái đêm cảm xúc vs những giây phút lắng đọng nhìn nhận lại bản thân, xúc động thật chị ạ vì đã xa gđ trong 2 ngày mà ko thể liên lạc. Ai cũng nhớ rồi khóc nức nở, chị vẫn luôn bên cạnh chia sẻ, hòa cùng tiếng nấc nghẹn ngào của mỗi đứa & nhắn nhủ tụi em rất nhiều. Dường như thoát khỏi vai trò điều phối viên, chị như thể đã trở thành người chị gái! Thật sự khó quên 1 ngày hoạt động tuy có vất vả, dơ bẩn nhưng ko thiếu niềm vui sướng & những giọt nước mắt của hạnh phúc, của nhớ thương!
Nhắc đến P10G cũng thật nhiều kỉ niệm, phòng 6 nữ đến từ tiểu đội khác nhau nhưng thân thiết rất nhanh & rất chan hòa. Đồng hành cùng TĐ 12 suốt cả ngày, tối chị còn phải viết báo cáo nên đêm nào cũng về phòng khá muộn trong khi tụi em đã say giấc từ rất lâu, mệt lắm chứ nhưng chị luôn là người thức sớm & gọi “Các tình yêu của tui thức dậy nàoooo”. Cái đêm gần cuối, cả phòng chuẩn bị tiệc nhỏ đợi chị về nhưng rồi tụi em cũng ngủ quên li bì đến sáng luôn. Đổi lại là tối hôm sau – lần cuối đc ngủ chung phòng, đc trò chuyện vs nhau, chị em mình đã có 1 tiệc hoành tráng hơn cùng khách mời là anh Hiếu rồi còn chụp hình loạn xạ vs nhau nữa. Em cám ơn anh Hiếu đã đến vui cùng tiệc chia tay của P10G & những gì anh từng tâm sự vs tụi em hôm đó.
Ngày làm lễ trưởng thành cũng thật nhiều cảm xúc, thật vui khi cả tiểu đội đều chung tay góp sức viết cảm nhận để hoàn thành hoạt động cuối (làm báo tường) 1 cách nghiêm túc như thể đó là món quà tinh thần dành tặng nhau. Chắc chị cũng đã đọc từng dòng chữ nắn nót & yêu thương của lứa em đợt I rồi phải ko?!! Thật sự xúc động ngày chia tay hôm đó, dù là “Mạnh dữ” nhưng vẫn khóc rất nhiều, P10G cũng vậy, chị ôm tụi em mà cũng ko kìm đc nước mắt, chị hôn từng đứa, dặn dò rất nhiều điều & hẹn gặp lại vào ngày gần nhất.
Vui lắm vì đã xa nhau nhưng mọi người liên lạc rất tốt chị ạ. Đúng là cuộc đời là những chuyến đi & trải nghiệm lần này là 1 dấu ấn khó quên trong suốt cuộc đời em cũng như các bạn khác, đọng lại là tất cả những kỉ niệm vui buồn khó tả, những bài học của cô chú, lời dặn dò từ chị, tâm sự của anh Hiếu sẽ luôn là hành trang quý báu của em sau này. Em cám ơn chị Quỳnh rất nhiều vì những ngày qua đã cùng vui chơi, học tập, cùng ăn, cùng ngủ vs tụi em, hơn cả là tinh thần trách nhiệm, tình cảm & sự quan tâm của chị.





