7/4/12

07/04/2012


Cũng khá lâu rồi mình không viết blog, thôi thì viết để bác bỏ câu: "Nhà mới mà đồ đạc cũ xì!" và cũng vì thể trạng hôm nay chẳng tốt chút nào! 
Sáng nay, lần đầu tiên tận mắt thấy 1 gv chấm tập làm văn mà để lại nhiều suy nghĩ. Cả đám hs vây quanh trông chờ chấm đến bài mình và cũng để xem 1 cách chấm qua loa, chẳng trách nhiệm. Chỉ nhìn tên, nhìn nét chữ, nhìn độ dài, nhìn cách trình bày (chấm câu, viết hoa, lùi đầu dòng,...) thì 2-3 phút là đã chấm xong 1 bài viết. Các thành viên trong lớp lần lượt nhìn nhau, đứa lắc đầu, đứa nháy mắt, đứa bĩu môi, kẻ hí hứng vì hài lòng với con điểm ảo ấy nhưng tất cả những điều đó đều diễn ra trong im lặng. Tụi mình cùng 1 lớp, nhìn ánh mắt đã biết nói với nhau điều gì phải không? Chắc lúc đó các bạn cũng nghĩ  "im lặng là vàng" thì tốt nhất. Cũng chỉ là tự biên tự diễn, tự chấm như thế rồi nâng khi học trò xin điểm, khóc than. Nào là "cô ơi chấm lại dùm em bài này đi cô!!", "cô ơi kéo em lên chút đi, môn toán em chắc không đủ 8.0 rồi"... rồi lại "Khóc à, đâu đưa bài lên đây coi, 5.5 lên 6.5 nhe, tại hồi nãy cô trừ lỗi thiếu 2 dấu chấm câu của bạn". Có lẽ mình không trách nhiều các bạn vì hành động xin xỏ ấy đâu, đôi lúc vì hoàn cảnh con người ta cũng buộc lòng  trở nên thế, áp lực phía gđ, cái loại, cái hạng với thiên hạ chẳng hạn... 

Kết thúc một buổi sáng chỉ vỏn vẹn 1 chữ buồn, đã vậy còn cúp điện, mình về mà ăn cơm chẳng ngon, ngủ cũng chỉ được 1 tí lại thức, lại nghĩ về chuyện đó, nghĩ về sự công bằng trong cuộc sống này, cán cân công lí biết khi nào mới thực sự cân bằng đây!!! Chắc không đâu nhỉ, mình luôn khoái cái thuyết tương đối của Anhxtanh mà, thôi thì phải chấp nhận thôi nhưng cũng cần hi  vọng!
Chiều đi học thêm mà cũng xảy ra chuyện, cả đám hs bu trước cửa nhà đợi nửa tiếng mà gv chưa về dù đã gọi đt rồi, vậy là 1 vài đứa tự phát đi về rồi cả lớp kéo về luôn. Cũng nhờ vậy mà 4 đứa mình vô trường mẫu giáo chụp hình(blushing)kế hoạch là về trường cấp I và cấp II nữa nhưng cấp I thì đóng cửa, cấp II thì đang sửa chữa. Cuối cùng tính ra hôm nay cũng có cái để vui, để nhớ về sự nhí nhố của 4 đứa ở nơi mình thấy yên bình trong tiếng cười đầy chất hồn nhiên của tụi nhỏ. Trải lòng nơi khoảng lặng này để tối nay mình còn tận hưởng 1 giấc no nê của ngày cuối tuần nữa.
"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" - Khi những hồn nhiên không còn trong người lớn...

IMG_0131